LỜI MỞ ĐẦU_ Đây là bài viết thứ hai, trong số 3 bài viết
về tương lai Đồng Bằng Sông Cửu Long “Nhìn Xa Nửa Thế Kỷ Tới”. Bài thứ nhất,
như một tổng quan, với nhận định: thủy điện vẫn là nguồn năng lượng rẻ nhất,
do nhu cầu phát triển, những bước khai thác thủy điện trên sông Mekong, cho
dù mau hay chậm, trước hoặc sau, thì đó vẫn là một tiến trình không thể đảo
nghịch trong vòng nửa thế kỷ tới.
Do áp lực mạnh mẽ của các quốc gia thuộc Lưu Vực Dưới sông Mekong, kể cả cộng
đồng quốc tế, cho dùLào đã đã có quyết định tạm ngưng khởi công xây con đập
thủy điện Xayaburi 1,260 MW, là con đập thủy điện dòng chính đầu tiên trong
dự án 9 con đập của Lào;một dấu mốc được International Rivers Network /
IRN và các nhà hoạt động môi sinh coi như một “thắng lợi”, nhưng cũng để
thấy rằng đây chỉ là bước trì hoãn tạm thời.
Nếu so với hai con đập thượng nguồn Tiểu Loan /Xiaowan 4,500 MWvà Nọa Trác
Độ/ Nuozhadu 5,850 MW của Trung Quốc, mỗi con đập có công xuất trên dưới lớn
hơn 5 lần con đập Xayaburi, và riêng đập Tiểu Loan có hồ chứa lớn hơn cả tổng
dung tích 11 con đập hạ lưu cộng lại, nhưng Bắc Kinh thì vẫn cứ ngang nhiên
triển khai kế hoạch khai thác thủy điện sông Mekong của họ cho do dù có phản
ứng chống đối của dư luận quốc tế. Sự khác biệt rất rõ ràng: Trung Quốc là một
nước lớn với lý lẽ của kẻ mạnh và đầy tham vọng vươn lên như một siêu cường,
Lào chỉ là một quốc gia nhược tiểu nghèo nàn phụ thuộc rất nhiều vào nguồn tài
trợ từ bên ngoài để có thể thực hiện được các dự án đập của mình.
Khi mà Việt Nam là một trong những quốc gia lớn tiếng nhất chống dự án đập
Xayaburinhưng Hà Nội sẽ ăn làm sao nói làm sao, khi mà chính một công ty nhà
nước Petrovietnam Power Co. lại đứng tên tham gia vào dự án xây con
đập thủy điện Luang Prabang 1,410 MWtrên dòng chính sông Mekong lớn hơn cả con
đập Xayaburi. Để tiến tới xây dựng một “Tinh thần Sông Mekong / Mekong Spirit”Việt
Nam không thể có một thứ tiêu chuẩn nước đôi/ double standard như vậy.
LƯỢNG GIÁ VỀ MỘT CHÍNH SÁCH NGẮN HẠN
Cho dù ý thức được tiến trình không thể đảo nghịch trong nỗ lực khai thác
tiềm năng thủy điện sông Mekong, nhưng chúng ta vẫn có nhu cầu phải đòi hỏi
sự trong sáng và minh bạch / transparency, và những lượng giá môi sinh đúng
mức cho những bước khai thác bền vững / sustainable development.
Chúng ta rất cần thêm thời gian, bằng những cuộc vận động không những trong
phạm vi vùng mà cả với dư luận quốc tế.Kinh nghiệm tích cực với con đập thủy
điện Xayaburiđáng là một bài học. Nhưng cũng để thấy có những hạn chế và khác
biệt.Thay vì là con đập Xayaburi, giả thiết nếu đó là mộttrong 2 con đập Sambor
hay Stung Treng của Cam Bốt với ông Thủ tướng là ông Hun Sen, thì liệu có đạt
được một thỏa hiệp trì hoãn như đối với chánh phủ Vạn Tượng hay không, khi mà
ông Hun Sen luôn luôn khẳng định rằng các con đập thủy điện thượng nguồn không
có gì phải quan tâm; tất cả là do khí thải carbon/ carbon emissionsvà thay đổi
khí hậu/ climate change. (6)
LƯỢNG GIÁ VỀ MỘT CHIẾN LƯỢC DÀI HẠN
Do những nguyên nhân tích lũy, [1] Những con đập thượng nguồn, chủ yếu là
các con đập Bậc thềm Vân Nam của Trung Quốc với những hồ chứa khổng lồ làm giảm
lưu lượng nước, giảm lượng phù sa xuống Đồng Bằng Sông Cửu Long, khiến không
chỉ nước mặn càng lấn sâu vào vùng châu thổ mà còn tạo ra hiện tượng sạt lở
như với mũi Cà Mau hiện nay; [2] Hiện tượng hâm nóng toàn cầu / global warming
do tăng lượng khí thải CO2 từ than đá và dầu khí, làm tan dầnnhững tảng băng
nơi hai cực Bắc và Nam, cùng với khối băng tuyết Cao nguyên Tây Tạng còn được
gọi là Cực Thứ Ba / Third Pole ; hậu quả là nước biển ngày càng dâng cao. Theo
các nghiên cứu về biến đổi khí hậu, mực nước biển có thể dâng cao từ 0. 8 m
tới 1.5m vào năm 2100. Chỉ cần nước biển dâng cao 1mét, thì 90% diện tích Đồng
Bằng Sông Cửu Long sẽ chìm dưới mực nước biển.
[HÌNH 1] Đồng Bằng Sông Cửu Longsẽ chìm dưới biển mặn năm 2100 khi mực nước biển dâng cao 1 mét.
Trước viễn tượng một Đồng Bằng Sông Cửu Long – vốn là vựa lúa nuôi sống cả
nước, không chỉ thiếu nguồn nước ngọt mà còn bị sạt lở và sẽchìm trong biển
mặn; Việt Nam sẽ không có một chọn lựa nào khác hơn là hình thành một dự án
vĩ mô / mega-project xây dựng [1] một con đê biển đa dụng ngăn mặn và; [2] hai
hồ chứa nước ngọt từ hai vùng trũng thiên nhiên là Đồng Tháp Mười và Đồng Cà
Mau. (3)
Bài viết thứ hai này, chủ yếu giới thiệu khái quát về một dự án phác thảo
Con Đê Biển Đa Dụng Ngăn Mặn cho vùng Đồng Bằng Sông Cửu Long. Tuy là bước rất
sơ khởi, chỉ mới là khái niệm / conceptual kỹ thuật nhưng đây là công
trình trí tuệ của anh Ngô Minh Triết, P.E. – một Kỹ sư Cấu trúc / Structural
Engineer (1), với sự cộng tác của anh Phạm Phan Long, P.E. trong Nhóm Bạn Cửu
Long; anh PP Long cũng thành viên sáng lập Hội Sinh Thái Việt / Việt Ecology
Foundation.
MỤC TIÊU CỦA ĐÊ BIỂN ĐA DỤNG
Như tên gọi ban đầu, mục tiêu chính của đê biển là ngăn mặndo hậu quả nước
biển dâng cao và do lưu lượng “dòng chảy tối thiểu” từ thượng nguồn
xuống Đồng Bằng Sông Cửu Long càng ngày càng sút giảm.
Do hệ thống đê biển không nằm trên đất liền mà xa bờ, nên không có tổn phí
phải mua lại đất / land acquisition , mà có khả năng tạo những hồ chứa trong
vùng đệm giữa đê biển và bờ biển thiên nhiên hiện tại. Với thời gian, do nguồn
nước đổ xuống từ thượng nguồn, cộng với lượng nước mưa, nước trong vùng đệm
sẽ bớt mặn, tiềm năng khai thác chăn nuôi thủy sản như các loại cua biển, tôm
xútrong vùng nước lợ / brackish water với nguồn lợi thu về sẽ rất lớn.
Con đê biển không những có hiệu quả tránh sạt lở giữ được đất, mà còn tạo
thêm những vùng đất mới / land reclamation, tăng diện tích canh tác và cả triển
vọng hình thành những đô thị mới. Phải xem đây là một trong những nguồn lợi
tức lớn và lâu dài để trả về một cách xứng đáng cho nguồn vốn đầu tư rất lớn
để xây dựng công trình.
Con đê biển cũng sẽ là một hệ thống Xa Lộ Vòng Đai của Đồng Bằng Sông Cửu
Long. Theo kỹ sư Ngô Minh Triết, bề mặt đê biển có thể rộng tới 25 m, đủ cho
một xa lộ hai chiều, không chỉ cần thiết để bảo quảncông trình, mà cả có tầm
quan trọng chiến lược về giao thông, kinh tế và quốc phòng, khi mà Biển Đông
đã và đang là vùng tranh chấp gay gắt với nước lớn Trung Quốc.
[HÌNH 2] Đồng Bằng Sông Cửu Long và Đê Biển Ngăn Mặn từ độ sâu 3 mét: đường chỉ màu đỏ.
Gió và mặt trời cũng sẽ là nguồn năng lượng thiên nhiên phong phú có thểkhai
thác trên các vùng đất mới phía trong theo suốt chiều dài con đê biển. Và không
thể không nghĩ tới một nguồn lợi tức đáng kể khác là Du lịch Sinh thái /
Ecotourism, với các môn thể thao trên nước, như trượt nước, đua thuyền,
câu cá / sport fishing …
TÍNH KHẢ THI CỦA DỰ ÁN VÀ PHÁC HỌA MÔ HÌNH ĐÊ BIỂN
Cấu tạo địa chất đáy biển vùng cận duyên quanh Đồng Bằng Sông Cửu Long: 65%
là đất phù sa / silk, 25% là đất sét / clay, và phần còn lại là cát. Vùng cận
duyên hướng ra biển không sâu và khá phẳng, có độ dốc từ0.8:1000 tại các vùng
cửa sông , 5.0:1000 nơi vùng mũi Cà Mau.
Dự trù đê biển sẽ nằm trong vùng cận duyên có độ sâu trung bình là 3 mét,
chiều dài đê biển từ Gò Công vòng qua mũi Cà Mau tới Hà Tiên,tính theo hình
ảnh vệ tinh là khoảng 600 km.
Đê biển được nối lại với nhau nơi mỗi cửa sông bằng những công trình cầu để
bảo đảm tàu bè vẫn dễ dàng di chuyển hai chiều từ biển vào sông lên tới tận
Nam Vang, do Mekong là một con sông quốc tế / international river.
Kỹ thuật và nhân công chủ yếu là từ địa phương. Nguyên liệu chính là đất sét,
cát từ đáy biển được chứa trong những bọc / geotextile containers(một
loại bao polyester rất bền và thấm nước), sau đó được gia cố bằng đá nhỏ với
concrete xi- măng. Cát từ biển cũng có thể dùng để tạo những bờ biển mới phía
ngoài con đê.
[HÌNH 3] Sơ Đồ Đê Biển Cắt Thẳng, từ trái_ hướng ĐBSCL sang phải_ hướng biển, xa lộ hai chiều, đường bảo quản, tường chắn sóng bão 200 năm.
Các giang cảng nội địa như cảng Cần Thơ sẽ được chuyển rời ra phía ngoài con
đê. Sẽ có những “xa lộ đường dẫn” như hình nan quạt từ đê biển đi vào các cửa
sông, tới nhữngtrung tâm thị tứ và các trọng điểm của Đồng Bằng Sông Cửu Long.
Rút ngắn được thời gian giao thông sẽ là một cải thiện đáng kể cho các bước
phát triển kinh tế thịnh vượng của Đồng Bằng Sông Cửu Long.
Ngay từ ban đầu, ý thức được rằng đây là một công trình không chỉ có quy mô
quốc gia, mà cả cho toàn Lưu vực Lớn Sông Mekong / Greater Mekong Subregion,
với thời gian là những đơn vị “thập niên”, đòi hỏi một ngân sách rất lớnhàng
chục tỉ USD, không chỉ từ ngân sách quốc gia, mà cần tới sự tài trợ của của
các nước Mỹ, Nhật, Úc… và các cơ quan tài chánh quốc tế: WB/ World Bank, ADB/
Asia Development Bank…Theo ước tính sơ khởi, số tiền đầu tư cho dự án Đê Biền
Chống Mặn Đồng Bằng Sông Cửu Long chắc hắn sẽ ít hơn so với số vốn 56 tỷ USD
mà nhà nước định tài trợ cho siêu dự án Đường Sắt Cao Tốc.
Và quan trọng hơn hết là cần có một “think tank” tập hợp tất cả “chất
xám” từ mọi lãnh vực chuyên môn từ thủy học, quan trắc địa chất, thay đổi khí
hậu, môi sinh…của mọi tầng lớp người Việt trong nước cũng như bên ngoài, cùng
với đội ngũ chuyên viên có kinh nghiệm từ hai quốc gia như Hòa Lan Vùng Đất
Thấp và Hàn Quốc với công trình Saemageum và cũng không thể không nói tới Ủy
Hội Sông Mississippi / Mississippi River Commission, từng có rất nhiều kinh
nghiệm về đê điều và đang là tổ chức kết nghĩa với Sông Mekong từ tháng 7, 2009
do sáng kiến của Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton. (5)