“Nước trở nên quý, và càng quý hơn trong tương lai, trở thành ‘vàng xanh’
của Thế kỷ 21” “Water has become expensive, and it will be even more expensive
in the future, which will make it the ‘blue gold’ of the 21st century”. Ricardo
Petrella, 3/2000
“Mọi tuyên bố về các dự án đập thủy điện lớn, thì rõ ràng, hiển nhiên và
chứng minh được là giả định và sai trái”. “For every claim to virtue made by
the proponents of big dams, there is a clear-cut, factual and demonstrable refutation”.
Elmer Peterson, Big Dam Fooliness, 1954
“Theo tôi, thiên nhiên thì vô cùng khắc nghiệt, và điều chúng ta có thể
làm là trị liệu chúng”. “In my view, nature is awful and what you do is cure
it”. Camille Dagenais, Canadian dam engineering firm SNC, 1985
Gửi Nhóm Bạn Cửu Long
& VN2020 Mekong Group
LỜI DẪN NHẬP: Đây là bài thứ ba trong số 3 bài viết về tương
lai Đồng Bằng Sông Cửu Long “Nhìn Xa Nửa Thế Kỷ Tới”:
Bài thứ nhất, như một tổng quan, với nhận định: thủy điện vẫn là nguồn năng
lượng rẻ nhất, do nhu cầu phát triển, khai thác thủy điện trên sông Mekong,
cho dù mau hay chậm, thì đó vẫn là một tiến trình rất khó có thể đảo nghịch,
nên cần có một kế hoạch vĩ mô đối đầu với hậu quả tích lũy của những con đập
thượng nguồn cùng với biến đổi khí hậu.
Bài thứ hai, giới thiệu về một phác thảo “Dự án Đê Biển Đa Dụng / Mekong
Multipurpose Sea Dyke / MSD” như một bước đột phá , trước mắt là ngăn không
cho nước biển lấn sâu thêm vào vùng châu thổ và lâu dài là cứu Đồng Bằng Sông
Cửu Long [ĐBSCL] không chìm dưới biển mặn khi biển dâng cao một mét do hâm
nóng toàn cầu/ global warming, cùng với những lợi ích khác như tạo thêm
vùng đất mới, cải thiện giao thông, nâng cao mức sống cư dân vùng châu thổ.
(3)
Đây là bài viết thứ ba, đề cập tới nhu cầu xây dựng các hồ chứa nước ngọt
từ hai vùng trũng thiên nhiên Đồng Tháp Mười và Đồng Cà Mau nhằm giữ lại được
phần nước đổ xuống từ thượng nguồn và cả lượng nước mưa hàng năm, đáp ứng nhu
cầu khẩn thiết về nước uống, phục vụ canh tác và kỹ nghệ cho ngót 20 triệu cư
dân ĐBSCL thay vì đổ phí ra Biển Đông qua các cửa sông. Quan trọng hơn thế nữa
là bảo vệ được các tầng nước ngầm / underground aquifers ngăn đất sủi
phèn đưa tới acít hóa toàn vùng đất đai ruộng vườn.
Cả ba bài Mekong-Cửu Long Nhìn Xa Nửa Thế Kỷ Tới đều mang tính cách
“khái niệm/ conceptual” về một tương lai xa hơn nhiều thập niên; do
đó bạn đọc có thể coi đây là “nguồn thông tin mở / open-ended informations”
với các dữ kiện luôn luôn được bổ xung và cập nhật theo thời gian, với đóng
góp từ nhiều nguồn trí tuệ, phù hợp với những biến động của cả thiên nhiên và
con người, mà ở thời điểm 2011 chưa có thể có hết trong tầm dự liệu của người
viết.
Một ví dụ: trong bài viết 1, khi đề cập tới trường hợp nước biển dâng 1 mét,
thì cho rằng 90% diện tích ĐBSCL sẽ chìm trong biển mặn (2), trong khi theo
dự đoán của Giám đốc Viện Khí tượng Thủy văn và Môi trường Việt Nam Trần Thức
thì “Nếu mực nước biển dâng khoảng 1 mét, toàn thể Đồng Bằng Sông Cửu Long
– tức 100% sẽ bị ngập mặn”; nhưng rồi theo ước tính trong bài nghiên cứu
của hai Ks Ngô Minh Triết và Phạm Phan Long, dựa theo địa hình các vùng cao
thấp, thì con số đưa ra dè dặt hơn: “Khi nước biển dâng cao 1 mét, thì 50%
diện tích ĐBSCL sẽ chìm dưới mực nước biển và thêm 25% cũng sẽ trở thành vùng
bão ngập/ storm surge zone”…
Cứu nguy hệ sinh thái của ĐBSCL là một cuộc hành trình ngàn dặm, nỗ lực của
người viết trong ngót hai thập niên qua chỉ là một bước rất nhỏ như “giọt nước
trong biển cả” của kho tàng trí tuệ dân tộc trên vùng đất định mệnh, trong suốt
dòng lịch sử luôn luôn phải đấu tranh với mối hiểm họa đến từ phương Bắc và
với cả thiên nhiên ngày càng khắc nghiệt, để có thể sinh tồn.
ĐỊA LÝ DÂN CƯ ĐỒNG BẰNG SÔNG CỬU LONG
Trong số 17 cửa sông của ĐBSCL, thì đã có bảy cửa của hai con sông Tiền và
sông Hậu, nước mặn theo các cửa sông ấy càng ngày càng lấn sâu vào vùng châu
thổ [ 128 km, thời điểm 2010 ]. Theo ước tính của Viện Quy Hoạch Thủy Lợi Miền
Nam, thì có đến 1.5 tỉ mét khối nước mặn đổ vào nội đồng mỗi ngày trong mùa
nước kiệt, và con số còn tăng hơn 25% khi có triều dâng. (7)

Hình 1: Nước mặn ngày càng lấn sâu vào ĐBSCL, 38 km tới 128 km trên Sông
Tiền từ 1996 tới 2010 [Ref. 3]
Sau 1975, đã có bước đầu thực hiện xây đập ở các cửa sông để ngăn mặn, nhưng
cũng để thấy rằng đây chỉ là giải pháp cầm cự, bởi vì khi mực nước biển tiếp
tục dâng cao thì không phải chỉ từ các cửa sông, mà toàn vùng châu thổ sẽ chìm
trong biển mặn. Do đó, một dự án vĩ mô về con đê biển đa dụng ngăn mặn cho toàn
vùng châu thổ phải là một giải pháp dài hạn với tầm nhìn chiến lược.
Cũng nên ghi lại ở đây cuộc trao đổi giữa phóng viên báo National Geographic
và Tổng Trưởng Thông Tin Tôn Thất Thiện [1968] . Peter White quan sát trên bản
đồ, rồi bằng phi cơ quân sự bay lượn với cao độ khác nhau trên các bãi biển
xình lầy và trên những khu rừng tràm, nhưng rồi anh chỉ thấy được 8 cửa sông
thay vì 9. Anh tìm tới hỏi giáo sư Tôn Thất Thiện, người bạn tham vấn lâu năm
về những vấn đề Việt Nam, cũng là Tổng Trưởng Thông Tin, ông Thiện cười, giải
thích: “Thực sự chỉ có 8, nhưng đó không phải là con số hên; các con số hên
là 7 hoặc 9, do đó chúng tôi phải tìm ra một cửa sông nhỏ khác nữa, rất hẹp
chỉ non 10 dặm… Tôi mong anh không bất bình vì đã không tìm ra được cửa sông
thứ 9 đó.” (8)
HAI VÙNG TRŨNG ĐỒNG THÁP MƯỜI VÀ ĐỒNG CÀ MAU
Ngoài những hồ chứa nước dọc theo con đê biển MSD có chiều dài 600 Km (3),
thì còn có hai vùng trũng thiên nhiên và là hai hồ chứa nước ngọt trong mùa
nước nổi của ĐBSCL. Như một chu kỳ hàng năm,Tonle Sap là con sông duy nhất trên
lãnh thổ Cam Bốt chảy hai chiều theo theo hai mùa mưa nắng. Nhờ vậy mà diện
tích Biển Hồ co dãn: là hồ cạn với diện tích 2,500 km2 trong Mùa Khô, nhưng
từ tháng 5 đến tháng 9 khi bước sang Mùa Mưa, nước sông Mekong dâng cao, tạo
sức ép khiến sông Tonle Sap phải đổi chiều, chảy ngược vào Biển Hồ làm nước
hồ dâng cao từ 8 tới 10 mét và tràn bờ, và diện tích Biển Hồ tăng gấp 5 lần
khoảng 12,000 km2. Những cánh đồng lũ / flooded forest của Biển Hồ là cái nôi
nuôi dưỡng và tái sinh nguồn thực phẩm khổng lồ chủ yếu là cá, chiếm tới hơn
60% nguồn cá của Cam Bốt. Khi Mùa Mưa qua đi, khoảng tháng 11, cũng là ngày
Hội Nước, con sông Tonle Sap lại xuôi chiều, để từ Quatre Bras nơi hội tụ của
bốn nhánh sông, nguồn cá từ Biển Hồ theo Mekong Hạ đổ vào sông Tiền và theo
sông Bassac đổ vào sông Hậu, tràn vào hai hồ chứa thiên nhiên Đồng Tháp Mười
và Đồng Cà Mau, đàn di ngư này tăng trưởng nhanh chóng và đã từng là vựa cá
trời cho cư dân ĐBSCL.
Khác với con đê biển nằm ngoài đất liền, không đặt ra vấn đề phải thu mua
đất, nhưng do hai hồ chứa nước ngọt nằm trong vùng châu thổ, nên sẽ có nhu cầu
giải tỏa và tái định cư, bước đầu có thể khó khăn nhưng vì lợi ích lâu dài cho
toàn vùng ĐBSCL và cho tương lai thế hệ con cháu họ, thêm vào đó nếu người dân
được đối xử công bằng và bồi thường xứng đáng thì trở ngại này có thể giải quyết
với sự đồng thuận và hợp tác.
Cần có một chính sách trong sáng / transparency, với chương trình
đền bù thiệt hại xứng đáng , với kế hoạch di dân tái định cư hợp lý, để cùng
hướng về mục đích chung, sẽ không có khó khăn để thuyết phục người nông dân
ĐBSCL vốn sẵn lòng yêu vùng đất của họ, sẽ chấp nhận phần hy sinh cho một tương
lai bền vững.